Đăng bởi BÁO ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ lúc December 27, 2019 , 0 bình luận

Ông Nguyễn Thanh Tú là con trai của ký giả Ðạm Phong - một trong năm ký giả người Mỹ gốc Việt đã bị giết hại tại Mỹ trong những năm 80 của thế kỷ trước. Các năm qua, ông đã bỏ nhiều công sức để đi tìm công lý cho cha mình, vạch trần vai trò của tổ chức khủng bố "Việt tân" và tổ chức ngoại vi của nó là VOICE trong việc lừa bịp người Việt ở hải ngoại, tổ chức chống phá Việt Nam, đồng thời góp công sức để hai bộ phim phóng sự điều tra "Khủng bố ở Sài Gòn Nhỏ" và "Chương trình đặc biệt cho người tị nạn Việt Nam có thể đã bị lợi dụng" được công bố tại Mỹ, Ca-na-đa. Tháng 12-2019, nhân chuyến về Việt Nam của ông Nguyễn Thanh Tú, phóng viên Báo Nhân Dân đã có cuộc trò chuyện liên quan các việc ông đã làm, nghe ông trình bày suy nghĩ của mình, cũng như khuyến cáo người Việt Nam trong nước cần tỉnh táo để không sa vào "bẫy" của tổ chức khủng bố "Việt tân" và VOICE.

Xin giới thiệu bản lược ghi cuộc trao đổi này để bạn đọc tham khảo.


Nhận diện, phòng chống âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch thúc đẩy 'tự diễn biến', 'tự chuyển hóa' trong nội bộ Quân đội


Ông Nguyễn Thanh Tú, con trai của nhà báo Mỹ gốc Việt Ðạm Phong. Ảnh: Internet.

Hồi nhỏ, tôi theo bố làm báo. Bố tôi bảo làm báo để "làm người", song tôi theo ông để học hỏi, và vì thương bố. Lúc đó tiếng Việt của tôi không tốt, ngồi bên bố và bạn bè, họ nói các vấn đề to tát quá, tôi càng không hiểu. Trước khi bố tôi bị giết hại, tôi đã chứng kiến nhiều việc lắm, có việc đến hôm nay tôi vẫn không đủ can đảm để nói ra. Trước khi chết, bố tôi có hướng dẫn tôi rất kỹ càng. Một trong những việc đó là ông nói về "băng đảng Việt tân", ông bảo rồi đây họ sẽ "Việt tân hóa truyền thông hải ngoại", họ sẽ biến truyền thông hải ngoại thành bộ máy tuyên truyền cho họ. Ðiều bố tôi lo nhất là đồng bào trong nước không có điều kiện tìm hiểu nên không biết mặt thật của "Việt tân". Ông bắt tôi hứa phải rời bỏ cộng đồng người Việt ở hải ngoại, yêu cầu tôi học hành để sau này đương đầu với cái mà bố tôi gọi là "bầy sói". Ông bảo: "Bầy sói đó rất nguy hiểm với con, họ sẽ dùng bạo lực và những thủ đoạn rất xảo quyệt. Ðể đương đầu với họ, con phải biết cách thức, phương pháp làm việc khoa học của người da trắng".
Từ khi bố tôi nằm xuống, tôi theo học với người da trắng, rời bỏ cộng đồng người Việt. Tôi luôn nhớ điều khi sống bố thường nói với tôi đó là "Việt tân" sẽ dùng chiến lược "ngu dân để trị", rằng đồng bào trong nước sẽ là "con mồi". Họ cần "con mồi" để gây hận và nuôi hận. Họ sẽ "Việt tân hóa" cả BBC, VOA, RFA. Vì người Việt thường tin vào truyền thông của người da trắng hơn là của người Việt. Họ nhắm vào vì đó là cách thức giúp họ nuôi hận. Sau khi nuôi hận rồi thì họ sẽ buông hận. Buông hận là lên tiếng, nhưng thực chất để họ gây quỹ trục lợi. Họ cổ vũ cho VOICE (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment - Sáng kiến thể hiện lương tâm người Việt hải ngoại) và kêu gọi "chống cộng" quyết liệt. Bố tôi dặn phải đợi thời điểm chín muồi, nên mấy chục năm trước có hai đài truyền thông lớn của Mỹ đã liên lạc để muốn làm rõ về cái chết của bố tôi, nhưng tôi không nhận lời. Bố mẹ tôi có 10 người con, 9 trai 1 gái. Hễ gia đình có việc gì tôi thường đứng ra làm, song khi đó tôi từ chối vì chưa đến thời điểm phù hợp, họ (tức "Việt tân") còn mạnh quá, và còn an toàn tính mạng của tôi nữa.

Ảnh ông Nguyễn Thanh Đạm chụp cùng con trai tại nhà riêng. (Ảnh cắt từ video clip Youtube)
Năm 2015, A.C Thomson (AC Thôm-sơn, phóng viên điều tra, nhân viên của ProPublica - PPC, cơ sở truyền thông độc lập ở Mỹ, hoạt động phi lợi nhuận, sản xuất phóng sự điều tra vì lợi ích công cộng) liên lạc và nói: "Tú, chúng tôi muốn làm việc này". Tôi trả lời: "Cho tôi một thời gian để nghiên cứu". Và họ đợi tôi hai tuần. Có một câu nói của họ khiến tôi xúc động là: "Tú, chúng tôi coi bố anh như một người thầy. Chúng tôi muốn làm việc này vì người thầy của chúng tôi". Tôi nghiên cứu suốt hai tuần, rồi trả lời đồng ý. Ngày trước, bố tôi có nói hãy để cộng đồng hải ngoại sống với "Việt tân" rồi tự nhận thức, tự thay đổi. Nhưng đến năm 2016, tôi thấy "Việt tân" bắt đầu thất bại, cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại cũng đã dần thấy bộ mặt thật của băng đảng này, nên tôi đồng lòng làm việc với PPC.
Sau phim phóng sự điều tra Terror in Little Saigon - Khủng bố ở Sài Gòn Nhỏ, do Frontline (chương trình chiếu phim truyền hình tài liệu điều tra lâu đời nhất của Mỹ) cùng PPC sản xuất và công bố năm 2015, người Việt ở Mỹ biểu tình nhiều lắm, họ gửi cả "thỉnh nguyện thư". A.C Thomson gọi điện cho tôi, xin lỗi gia đình, cho biết không hiểu tại sao họ lại biểu tình. Tôi nói với A.C Thomson: "Không, anh không cần phải xin lỗi, họ đang dàn kịch và đóng kịch đấy, tôi hiểu cái này. Muốn đương đầu với bè lũ này, phải là người Việt Nam anh mới hiểu được. Việc của các anh làm đã xong. Các anh là người bắt đầu, người kết thúc sẽ là tôi. Là một người con, tôi sẽ phải làm. Anh hãy đứng sang một bên để tôi làm việc". A.C Thomson bảo: "Tú cần gì hãy nói với chúng tôi, cùng mấy cơ quan truyền thông khác nữa, chúng tôi sẽ giúp". Tôi nói tôi sẽ cần, nhưng bây giờ để tôi giải quyết đã.

Trong những năm qua, tổ chức khủng bố Việt tân liên tục có những hành động chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ta.
Tôi biết việc đầu tiên là họ sẽ "đánh hội đồng". Lúc đó tiếng Việt tôi còn hạn chế, tôi nói chắc nhiều người không hiểu gì cả. Nhưng cách đánh bóng và truyền thông của họ mấy chục năm qua thì tôi quá biết. Việc đầu tiên mà tôi cần làm để khống chế "con bạch tuộc" là chia nó ra, khống chế mấy cái "vòi" để họ không tiến công tôi được. Xác định như vậy, tôi tập trung điều tra VOICE của Trịnh Hội, vì tôi biết đây là công cụ của băng đảng "Việt tân". Lúc đó Trịnh Hội thông qua người quen kết nối để nói chuyện với tôi, thuyết phục tôi nương tay đừng nhắm vào họ nữa. Chúng tôi nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ. Khi gần kết thúc tôi nói với Trịnh Hội: "Anh không dính líu đến cái chết của bố tôi, nên tôi sẽ không động đến anh. Nhưng nếu tôi biết là anh dối tôi và VOICE là công cụ của "Việt tân" thì tôi sẽ không nương tay". Trịnh Hội viết cho tôi một thư điện tử trong đó khẳng định anh ta chưa hề hoạt động với "Việt tân", không phải và không hề biết gì về "Việt tân". Xem tên ký dưới thư, tôi thấy dòng chữ cho biết Trịnh Hội là người "đồng sáng lập" VOICE. Tôi lập tức đặt ra câu hỏi: "Vậy ngoài ra, đồng sáng lập với Trịnh Hội còn ai nữa?". Tôi bắt đầu điều tra và thấy đó là Hoàng Tứ Duy - người phát ngôn của băng đảng "Việt tân". Tôi nhắm vào thuế nữa và thấy họ giấu hết. Truyền thông của cộng đồng người Việt ở hải ngoại không làm phóng sự điều tra, có lẽ vì không biết cách thức, phương pháp điều tra; phần nữa là họ không có can đảm, hoặc có thể nói họ không có can đảm để làm việc đó. Vì thế tôi phải là người làm, và việc đầu tiên là vạch mặt băng đảng "Việt tân" để cộng đồng người Việt ở hải ngoại, và người Việt trong nước biết rõ "Việt tân" là gì, và những việc làm của băng đảng này.
Xem mấy kênh truyền hình của Việt Nam như Truyền hình Nhân Dân, An ninh TV tôi thấy đã nhiều lần phê phán băng đảng "Việt tân". Nhưng vẫn còn rất nhiều điều để viết, vì tôi biết băng đảng "Việt tân" từ lúc thành lập đến bây giờ. Vì sao tôi biết việc này? Vì từ khi bố tôi sang bên Thái-lan, ông đã biết chiến thuật của họ. Họ đứng sau lưng nhưng lại im lặng, và lúc đó tôi thấy việc mình cần làm là đi tìm các "kháng chiến quân" đi theo Hoàng Cơ Minh ngày xưa để họ nói sự thật. Ở bên hải ngoại họ cũng viết nhưng không đưa bằng chứng gì cả. Nhưng khi tìm đến những "kháng chiến quân", tôi thấy họ sợ. Ngay sau đó thì tôi nhận được 1-2 cuộc điện thoại, cho biết họ muốn cho tôi món quà là một số tiền rất lớn với điều kiện là tôi đừng công bố việc đó ra. Họ ở California (Ca-li-pho-ni-a). Thử suy nghĩ mà xem, nếu việc này không công bố thì có lợi cho ai? Chỉ có băng đảng "Việt tân". Vì việc đó rất nguy hiểm cho họ. Nên tôi cảm ơn, đồng thời trả lời rằng tôi sẽ công bố. Nghe các trả lời phỏng vấn của tôi, lần đầu tiên đồng bào ở hải ngoại biết về tội ác của băng đảng "Việt tân". Họ đã phải đóng góp biết bao nhiêu tiền, nhưng băng đảng "Việt tân" lấy cả chục triệu USD của chung để biến thành của riêng. Trong khi đó "kháng chiến quân" ở Thái-lan thì bị bỏ đói vì không có đồ ăn, buộc phải ăn cắp từng thìa đường, từng thìa cà-phê. Truyền thông của người Việt ở hải ngoại không viết về chuyện này vì băng đảng "Việt tân" đã nắm giữ hết rồi. Khi truyền thông đã nằm trong bộ máy của băng đảng "Việt tân" thì đâu dễ để họ có thể công bố. Tôi là người đầu tiên công khai công bố và băng đảng "Việt tân" không ngờ đến.


VOICE là tổ chức phản động hoạt động ngoại vi được Việt tân lập ra, dưới danh nghĩa tổ chức "xã hội dân sự". Ảnh: ANTV.
Tuy nhiên, nhiều bằng chứng về hoạt động của băng đảng "Việt tân" đã quá lâu, nên tôi phải tạm gác qua một bên và tập trung vào VOICE, vì bằng chứng về VOICE là còn mới. Nghiên cứu VOICE, tôi nhận ra chiến lược, chiến thuật, thủ đoạn của họ y hệt như của băng đảng "Việt tân". Tôi thấy có ba quốc gia mình cần phải đến là Thái-lan, Việt Nam và Ca-na-đa. Trước khi rời Mỹ, tôi liên lạc với một tổ chức của Mỹ vẫn cung cấp cho VOICE rất nhiều tiền bạc để huấn luyện về cái gọi là "xã hội dân sự" nhằm đưa người vào Việt Nam. Thông qua các khóa huấn luyện, họ nhồi sọ những người trẻ chưa có kinh nghiệm cuộc sống, thiếu thông tin và thiếu hiểu biết. Muốn chặn được họ tôi phải chặt đứt về tài chính. Tôi đã gặp và nói với mấy người ở tổ chức vẫn hỗ trợ tài chính cho VOICE, rằng vì là con của một trong năm nhà báo đã bị sát hại, tôi không chấp nhận việc các anh dùng tiền thuế để trợ cấp cho một băng đảng giết hại bố tôi. Không bao giờ tôi lại chấp nhận chuyện đó. Nếu họ không giải quyết, tôi sẽ đưa vấn đề lên Quốc hội Mỹ. Sau khi biết như vậy, họ cắt tài trợ ngay tức khắc.
Ðể thay hình đổi dạng, băng đảng "Việt tân" nấp dưới danh nghĩa tổ chức "xã hội dân sự", mượn danh nghĩa làm thiện nguyện để cho ra đời những tổ chức ngoại vi như VOICE. Như năm 2007, họ đưa Trịnh Hội về Việt Nam, và Trịnh Hội đã vào được dưới vỏ bọc tổ chức của Trịnh Hội là một NGO (tổ chức phi chính phủ), thêm nữa lúc đó Trịnh Hội như là người "không tỳ vết", lại đẹp trai, chồng của Nguyễn Cao Kỳ Duyên (con gái ông Nguyễn Cao Kỳ) giúp họ làm nên bình phong mới, che lấp diện mạo của băng đảng mà đồng bào hải ngoại đã giảm niềm tin, trong nước thì cảnh giác. Họ tạo ra hỏa mù nhưng trong hỏa mù có "kim nhọn", và mục tiêu của "kim nhọn" đó là Việt Nam.

Phạm Nguyễn (Nhân dân/lược ghi)

Loading...
Tags:

Lưu ý: Khi để lại Nhận xét bạn nên click vào ô "Thông báo cho tôi" ở dưới để nhận phản hồi từ Admin

Giáo dục

Kinh doanh

Công nghệ

Tuyệt chiêu

Thể thao

Trong nước

Quốc tế

TIN XEM NHIỀU

TIN QUAN TÂM

Sự kiện bình luận

Văn hóa

Điện ảnh

Giải trí

Bạn đọc

Chiến sĩ hỏi

Ý kiến bạn đọc

Sức khỏe